Góc học tập

Khoa Đông Phương  »  Góc học tập

Thành ngữ Trung Hoa (Kỳ 1) - 闭 月 羞 花

貂 婵 是 三 国 时 的 美 女。一次她 在 后 花 园 散 步 赏 月,忽 然 轻 风 吹 来浮 云 将 明 月 遮 住 了。这 时 正 好 被 她 的父 亲 王 允 瞧 见。后 来 王 允 逢 人 就 说:我 的 女儿 和 月 亮 比 美,月 亮 比 不 过,赶 紧 躲 在 云 彩 后 面。因 此,貂 婵 也 就 被 人 们 称 为 “ 闭月 ” 了。杨 玉 环 是 唐 代 时 的 一 位 贵 妃。一 天,她 到 花 园 赏 花 散 心,看 见 百 花 盛 开,想 到 自己被 关 在 宫 内 虚 度 青 春,就 对 着 盛 开 的 花 说:

“花 花 呀!
你 年 时,而 啊 。”
她 刚 一 摸 花,花 瓣 立即 收 缩,低 下了 头。这 时 被 宫 女 看 见,宫 女 到 处 说,杨 玉 环 和 花 儿 比 美,花 儿 都 含 羞 得 低下 了 头。“ 羞 花 ” 称 号 由 此 得 来。闭 月 羞 花 ” , 月 亮 见 了 躲 避 , 花 儿 见 了 含 羞 。形 容 女 子 容 貌 美 丽 无 比 。
 
Phiên Âm:
yí cì tā zài hòu huā yuán sàn bù shǎng yuè. Hū rán qīng fēng chuī lái, fú yún jiāng míng yuè zhē zhù le
zhè shí zhèng hǎo bèi tā de fù qīn wáng yǔn qiáo jiàn. hòu lái wáng yǔn féng rén jiù shuō: wǒ de nǚ ér hé yuè liàng bǐ měi, yuè liàng bǐ bú guò, gǎn jǐn duǒ zài yún cǎi hòu miàn. Yīn cǐ, diāo chán yě jiù bèi rén men chēng wéi “ bì yuè ” le. Yáng yù huán shì táng dài shí de yí wèi guì fēi. Yì tiān,tā dào huā yuán shǎng huā sàn xīn, kàn jiàn bǎi huā shèng kāi, xiǎng dào zì jǐ bèi guān zài gōng nèi xū dù qīng chūn, jiù duì zhe shèng kāi de huā shuō:
“huā ya huā ya!
nǐ nián nián suì suì hái yǒu shèng kāi zhī shí, ér wǒ shén me shí hòu cái yǒu chū tóu zhī rì ā.”
Tā gāng yì mō huā, huā bàn lì jí shōu suō,dī xià le tóu. Zhè shí bèi gōng nǚ kàn jiàn, gōng nǚ dào chù shuō: yáng yù huán hé huā ér bǐ měi, huā ér dōu hán xiū dé dī xià le tóu. “ xiū huā ” chēng hào yóu cǐ dé lái. “ bì yuè xiū huā ” , yuè liàng jiàn le duǒ bì ,huā ér jiàn le hán xiū. xíng róng nǚ zǐ róng mào měi lì wú bǐ.
 
 
Hoa thẹn nguyệt nhường - 闭 月 羞 花
 
Dịch nghĩa:
Điêu Thuyền là mỹ nhân thời Tam Quốc. Có một lần nàng tản bộ ngắm trăng ở vườn hoa sau nhà, bỗng nhiên một làn gió nhẹ thổi tới, làn mây che đi mặt trăng. Lúc này, Vương Doãn cha của nàng nhìn thấy. Về sau, Vương Doãn hễ gặp người khác là nói: Con gái ta so sắc đẹp với ánh trăng thì, ánh trăng không thể nào sánh nổi. nên ánh trăng vội vàng nấp trong mây. Bởi vậy mới được người đời gọi là “Nguyệt nhường”. Dương Ngọc Hoàn là một quý phi thời nhà Đường. Có một ngày, nàng đi ra vườn để ngắm hoa giải sầu nàng thấy trăm hoa đua sắc. Nàng bỗng nghĩ mình bị nhốt trong cung cấm để tàn lụi cả tuổi thanh xuân. Nàng ben nói với những bông hoa rằng:
 
“Hoa ơi,

Người mỗi năm đều có lúc nở

Còn ta thì ngày nào mới có thể được như ngươi đây?”

Nàng vừa chạm vào bông hoa, bông hoa bỗng khép lại, cúi đầu xuống. Lúc này có cung nữ nhìn thấy, người cung nữ liền đi đâu cũng nói rằng: Dương Ngọc Hoàn so sắc đẹp với hoa, tất cả hoa đều xấu hổ mà cúi đầu xuống. Bởi vậy đây là nguồn gốc của từ “Hoa thẹn”. “Hoa thẹn nguyệt nhường”, Ánh trăng thấy thì ẩn minh, Hoa thấy thì khép lại, âu là chỉ nhan sắc tuyệt vời của người con gái vậy.